3 BÍ MẬT LỊCH SỬ TỪ XƯỞNG KÍNH MÀU SAINT-DENIS: KỸ THUẬT ĐỈNH CAO PHƯƠNG TÂY HAY SỰ “VAY MƯỢN” TỪ THẾ GIỚI HỒI GIÁO?
Khi đứng trước những đại thánh đường Gothic lộng lẫy tại châu Âu, bất kỳ ai cũng phải sững sờ trước những ô cửa kính màu huyền ảo. Ánh sáng xuyên qua những mảnh kính lung linh, nhuộm rực cả không gian thiêng liêng thành một bức tranh huyền nhiệm. Suốt nhiều thế kỷ, người ta vẫn luôn ca ngợi kính màu như một niềm tự hào, một phát kiến đỉnh cao của nền nghệ thuật phương Tây. Thế nhưng, có một sự thật lịch sử đầy bất ngờ mà ít ai biết đến: kỹ thuật làm kính màu kỳ diệu ấy rất có thể không phải do người châu Âu tự phát minh ra, mà là một sản phẩm “vay mượn” đầy tinh tế từ thế giới Hồi giáo phương Đông thông qua những cuộc Thập tự chinh đẫm máu.
Sự thật lịch sử ẩn sau những ô kính màu phương Tây
Trong cuốn sách nghiên cứu sâu sắc về hành trình cái đẹp mang tên “Lịch sử nghệ thuật tôn giáo”, họa sĩ và nhà lý thuyết gia người Pháp Maurice Denis đã lật mở những trang tư liệu đầy suy ngẫm về nguồn gốc thực sự của các xưởng kính màu đầu tiên tại Pháp.
Lịch sử kiến trúc ghi nhận rằng, vào khoảng cuối thế kỷ X, những tấm kính màu đầu tiên được ghép bằng chì đã bắt đầu xuất hiện tại Reims. Tuy nhiên, phải đến thế kỷ XII, dưới sự thúc đẩy mạnh mẽ của Viện trưởng Suger tại Tu viện Saint-Denis, những xưởng chế tác kính màu quy mô và công phu đầu tiên mới chính thức được mở ra một cách hệ thống.

Kể từ cột mốc này, một loại hình nghệ thuật mới hoàn toàn phù hợp với thị hiếu, khí chất của người Pháp và ánh sáng đặc trưng vùng Île-de-France đã ra đời. Nó mở đường cho kỷ nguyên huy hoàng của kiến trúc Gothic, biến những bức tường đá thô kệch thành các bức tranh ánh sáng biết nói.
Thế nhưng, những nghi vấn về nguồn gốc của kỹ thuật này đã được các học giả đặt ra. Tu sĩ Theophilus – vị tác giả nổi tiếng của cuốn Sổ tay về các ngành nghệ thuật từng viết một câu cô đọng: “Bích họa là nghệ thuật của Hy Lạp, kính màu là nghệ thuật của nước Pháp”. Câu nói khẳng định vị thế độc tôn của nước Pháp trong việc phát triển kính màu, nhưng lại bỏ ngỏ câu hỏi: Người Pháp đã học kỹ thuật làm kính màu ghép chì này từ đâu khi mà trước thế kỷ X, dấu vết của nó tại châu Âu vô cùng mờ nhạt?
Các nhà nghiên cứu lịch sử đã tìm thấy sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ giữa các Thập tự quân phương Tây và những nghệ nhân phương Đông. Nhiều giả thuyết và minh chứng lịch sử đã chỉ ra rằng, đây thực chất là một kỹ thuật do các Thập tự quân mang về sau những cuộc viễn chinh. Họ đã trực tiếp học hỏi và tiếp thu bí quyết này từ chính những nghệ nhân làm kính của thế giới Hồi giáo – cụ thể là từ những người thợ bậc thầy đã trang trí cho Đền thờ Omar (Dome of the Rock) tại Jerusalem.
Cuộc hội ngộ bất ngờ giữa hai thế giới
Sự chuyển giao kỹ thuật này là một minh chứng tuyệt vời cho thấy: lịch sử của nghệ thuật không bao giờ đứng yên hay tồn tại biệt lập. Ngay cả trong những giai đoạn xung đột tôn giáo gay gắt nhất như thời kỳ Thập tự chinh, dòng chảy văn hóa và tri thức mỹ nghệ vẫn tìm được cách vượt qua ranh giới của gươm giáo để hòa quyện vào nhau.
Người Hồi giáo thời bấy giờ đã sở hữu những kỹ thuật bậc thầy về xử lý ánh sáng và chế tác thủy tinh màu để trang trí các thánh đường. Khi các hiệp sĩ phương Tây đặt chân đến vùng đất thánh, họ không chỉ nhìn thấy những vương quốc cần đánh chiếm, mà còn bị choáng ngợp trước vẻ đẹp rực rỡ của những ô cửa kính phương Đông. Những người thợ thủ công đi theo đoàn quân hoặc các tu sĩ phương Tây có đầu óc đổi mới đã nhanh chóng tiếp thu biện pháp kỹ thuật này, mang về quê hương và cải tiến nó.

Khi về đến nước Pháp, kỹ thuật ấy đã gặp được một “mảnh đất màu mỡ”. Dưới bàn tay khéo léo của các nghệ nhân phương Tây, kết hợp với tư duy thần học về ánh sáng của Giáo hội Công giáo, những mảnh kính màu nhỏ được chế tác công phu, cắt gọt và ghép lại bằng những sợi dây chì mềm mại đã tạo nên một cuộc cách mạng thực sự. Từ những thử nghiệm khiêm tốn ban đầu, chúng đã khai sinh ra một diện mạo hoàn toàn mới cho các đại thánh đường, biến ánh sáng tự nhiên thành thứ ánh sáng linh thánh, siêu thực.
Ý nghĩa sâu xa của dòng chảy nghệ thuật
Việc kính màu phương Tây có gốc rễ hoặc chịu ảnh hưởng sâu sắc từ kỹ thuật Hồi giáo không hề làm giảm đi giá trị của kiến trúc Gothic châu Âu. Ngược lại, điều đó càng làm tôn vinh quy luật phát triển của lịch sử nghệ thuật: Sự sáng tạo vĩ đại luôn bắt nguồn từ việc kế thừa, giao thoa và biến đổi.
Như Maurice Denis đã từng nhận định trong tác phẩm của mình, các công trình nghệ thuật thiêng liêng luôn là tấm gương phản chiếu sự hòa quyện giữa các nền văn minh luôn biến đổi. Đó là cuộc hội ngộ đầy phúc lành giữa các nền văn minh cổ đại và sức sống trẻ trung của những dân tộc mới để cùng tạo nên những hình thức hoàn mỹ.
Sự thật thú vị này nhắc nhở chúng ta rằng, đằng sau lớp kính màu lộng lẫy của Nhà thờ Đức Bà Paris hay Thánh đường Chartres không chỉ có đức tin Kitô giáo và tài hoa của những người thợ vô danh phương Tây , mà còn có cả dấu ấn kỹ nghệ của những người thợ Hồi giáo bên kia bờ Địa Trung Hải. Một ô cửa kính nhỏ nhưng chứa đựng cả một hải trình dài của tri thức, kết nối hai thế giới tưởng chừng như không thể dung hòa.
Nếu bạn là một người say mê khám phá lịch sử và kiếm tìm những góc khuất đầy kinh ngạc của nghệ thuật thế giới, cuốn sách “Lịch sử nghệ thuật tôn giáo” của Maurice Denis (bản dịch tiếng Việt do MaiHaBooks phát hành) chính là một chiếc chìa khóa vạn năng. Cuốn sách không chỉ lật mở câu chuyện về những ô kính màu Saint-Denis, mà còn dẫn dắt bạn đi qua hàng thế kỷ ánh sáng và bóng tối, giúp bạn lắng nghe tiếng vọng thực sự của đá, kính màu và bàn thờ từ những nền văn minh xa xưa.
Tham khảo ấn phẩm tại đây: LỊCH SỬ NGHỆ THUẬT TÔN GIÁO
Hotline: 024 320 795 68
Mail: salesmaihabooks@gmail.com
